"Đêm ba mươi Tết, khi mình đang cấp cứu một bệnh nhân nặng 82 tuổi suy hô hấp do viêm phổi thì chuông điện thoại đổ. Một giọng nữ vẻ căng thẳng và hơi chát chúa nói: Tôi được bác sĩ An giới thiệu bác sĩ chữa tiểu đường rất giỏi nên tôi muốn mang ba tôi đến bác sĩ chữa. Mình xin lỗi không nghe máy được vì đang xử trí bệnh nặng. Nhưng chị ấy vẫn tiếp tục gọi hai ba cuộc mới ngừng.

Rồi mùng 6 tết, lại điện thoại đến hỏi phòng mạch nọ kia. Mình trả lời nếu muốn khám bệnh đến bệnh viện, chị ấy nói như đổ quạu: Tôi đã đưa ba tôi đi nhiều bác sĩ giỏi ở thành phố này rồi, điều trị toàn tiến sĩ nhưng cuối cùng cũng bị tai biến nên tôi không đưa đi nữa, tôi tự chữa cho ổng. Nhưng nay thử đường cao quá nên tôi phải đưa ba tôi đi.

Thường những trường hợp như thế này, mình nhanh chóng từ chối khám bởi sự hiểu biết nhá nhem và cách nói chuyện không tôn trọng bác sĩ của người nhà. Nhưng chị ta tiếp tục điện thoại thêm ba cuộc nữa năn nỉ khám, vì bác sĩ An đó nói bác sĩ Trung rành về Phật pháp lắm, có thể giúp ba tôi an lành.

Mình nghĩ nếu mình quá cứng nhắc thì tội nghiệp ông cụ và bỏ lỡ tiếp xúc một người con hiếu thảo đáng kính trọng nên đã nhận lời. Sáng chủ nhật mình hẹn hai người đến, thì cả buổi khám bệnh bao nhiêu năng lượng tiêu cực của người con được dịp tuôn trào. Nào là ba không được nằm nghiêng, ba không được uống cà phê, ba phải ăn chay, tụng kinh đọc Chú Đại Bi, nào là ba không được mua vé số, không được nhắc chuyện ngày xưa, không được nói người nọ, người kia ....

Ông cụ 83 tuổi bực quá hét lên: Mày là con tao hay mẹ tao vậy? Bác sĩ thấy sao?

- Ủa, tại sao chị bắt ông nằm thẳng?

- Nằm thẳng thì máu huyết lưu thông tốt, ba tôi bị thoát vị đĩa đệm nên không được nằm nghiêng.

- Ủa, tại sao chị bắt ông đọc chú?

- Thì đọc để tốt cho tinh thần.

- Nãy giờ tôi thấy chị bắt ông sống theo ý muốn của chị không à. Cái chị cho là tốt đối với chị chưa hẳn tốt cho người khác. Ông nè, ông cứ nằm bất cứ tư thế nào ông thấy thoải mái nhất. Ông cứ ăn những món ăn mà ông thấy thích, nhưng ông nhớ dùm bác sĩ ông bị đái tháo đường nên đừng ăn nhiều quá, mà lỡ ăn nhiều thì ông gắng vận động thêm nhiều nhé. Còn chị, chị đừng dạy một ông già 83 tuổi cách sống làm sao nữa? Bác sĩ nhìn chị chắc cũng rất nhiều bệnh.

- Tôi ... Tôi bị ung thư, đang dùng hóa chất nên rụng tóc. Tôi đọc được mấy cuốn sách về thực dưỡng, về tụng kinh hóa giải nghiệp chướng ....

- Chị cứ làm những gì chị thấy thích, cuộc đời ngắn ngủi mà, nhưng hãy để cho người khác sống theo nhịp sinh học của họ. Nếu ông cụ thấy vui khi xem tivi cứ để ông xem tivi. Chị nghĩ xem nếu chị bắt chước Đức Phật khi ngủ nằm nghiêng phải, hay khi ngồi tư thế kiết già ... chị thấy đuối và mỏi không? Đức Phật là Đức Phật, ông là ông và chị là chị. Có thể cơ thể Đức Phật thích nghi với việc nằm ngồi như thế. Và theo kinh sách nói Đức Phật sống tới 80 tuổi, còn thua ba chị 3 tuổi. Bởi vậy đừng bao giờ bắt người khác sống theo cách của mình.

- Bác sĩ nói vậy sao được. Tôi tưởng tôi đưa ba tôi đến bác sĩ được khuyên về bỏ hút thuốc, bỏ uống cà phê, nằm thẳng, đọc chú ... ai ngờ ....

- Cái chúng ta cần bỏ là ước muốn chi phối và thay đổi người khác theo ý mình, chị à.

- Nếu ba nghe lời ông bác sĩ thì ba về mà sống với chị ba, đừng sống với con nữa. Nhìn chị bực bội lôi ông cụ đi về mà thương. Mình tệ quá, không giúp được người bệnh. Ông cụ lại quay vào nắm tay mình khi con ông đang đứng ngoài đặt xe taxi: "Lần đầu tôi gặp 1 bác sĩ trẻ mà hiểu chuyện như bác sĩ vậy đó. Tôi chịu lắm. Con tôi nó đọc quá nhiều kinh sách nên khùng rồi nhưng nghĩ cũng thương, nhờ có nó, nó lo cho tôi nhiều thứ lắm".

Trong cuộc sống, có bao giờ chúng ta đặt câu hỏi mình thương đúng cách hay chưa? Có bao giờ chúng ta để cho người thương được là chính họ và sống theo như họ muốn hay chưa? Có bao giờ chúng ta thương là thương luôn cả những điều dang dở, những nỗi buồn, những ốm đau, những dại khờ của người? Hay mỗi khi người thể hiện không đúng ý muốn của chúng ta, chúng ta trở nên tức giận, rời bỏ hay bằng mọi giá điều khiển bằng được người?

Chữ thương nặng lắm. Khi thương thật sự, không phải người phải đánh mất chính mình sống theo ý chúng ta mà chính chúng ta phải đánh mất chính mình để nương vào họ. Cuộc đời, tu đạo hãy cứ tùy duyên. Đói thì ăn, khát thì uống, nằm ngồi đi đứng làm sao cũng được miễn cơ thể và tâm hồn thấy thoải mái nhất. Phật là Phật, thầy tu là thầy tu và chúng ta là chúng ta. Đừng áp đặt cho ông già sống như đứa trẻ, cũng đừng quy định đứa trẻ sống như ông già".

Nguồn: BS Bảo Trung.